CÂU CHUYỆN SỨ MỆNH

 

Xin chào các bạn!

Khi bạn đang đọc những dòng này là bạn đang đọc lại 1 cuộc hành trình của 1 cô gái nhỏ bé trên con đường thực hiện ước mơ và khao khát của mình.

Mỗi chúng ta đang sống trong cuộc sống số qua nhanh! Nhanh đến nỗi mà mỗi người hình như bị cuốn theo dòng chảy của cuộc đời mà quên mất ước mơ và khát vọng được sống có ý nghĩa và truyền cảm hứng cho những người xung quanh! Và cuộc sống bộn bề sẽ khiến chúng ta dần mất niềm tin vào chính mình, vào những người xung quanh và ngăn cản chúng ta tới một cuộc sống hạnh phúc và thành công bứt phá trong mọi lĩnh vực mình làm.

Tôi hi vọng câu chuyện của tôi “Câu chuyện hình thành iYOLO” sẽ là niềm cảm hứng cho mỗi người sẵn sàng sống với đam mê và khát vọng của mình. Tôi hi vọng tiếp thêm niềm tin, năng lượng cho các bạn trên con đường chinh phục Tiếng Anh nói riêng và con đường chinh phục sự nghiệp của mình nói chung!

Tôi cũng như các bạn sinh ra mà phải chịu rất nhiều thử thách, cám dỗ, thói xấu rình rập xung quanh mình! Và mình phải chiến đấu để vượt qua nó, để trên con đường đi đến mục đích cuộc sống tuy chông gai nhưng đầy niềm vui và hạnh phúc!

Hãy cùng lắng nghe câu chuyện của tôi và câu chuyện iYOLO ra đời!

CÂU CHUYỆN RA ĐỜI IYOLO VÀ NHỮNG ƯỚC MONG

CHƯƠNG 1: TUỔI THƠ NUÔI DƯỠNG ƯỚC MƠ

Tôi là Nguyễn Thu Trang, sinh năm 1991, quê ở Nam Định. Tôi hiện đang là CEO của trung tâm anh ngữ iYOLO.

Tôi sinh ra trong 1 gia đình cũng bình thường như bao gia đình miền quê khác, bố mẹ tôi đều là công nhân viên chức nhà nước, tôi có 1 anh trai nữa và cuộc sống gia đình cũng không mấy khó khăn.

Nhưng chính nó cũng là sự thiệt thòi của 1 tuổi thơ, hồi nhỏ lúc tôi chưa lên lớp 1 thì anh trai tôi đã rời xa nhà để học cấp 2 ở một trường năng khiếu. Chính từ thời điểm đó cuộc sống của 1 đứa bé bỗng đóng lại. Bố mẹ đi làm từ 7h sáng đến 5h chiều mới về. Ở nhà không có ai cả. mỗi khi tôi đi học về buổi trưa mẹ về nấu ăn xong là khoá cửa lại và tôi phải ở trong nhà không được đi đâu vì bố mẹ lo không có ai trông nom thì đi ra ngoài bị bắt cóc hay ngã xuống sông xuống ao. Tôi như bị giam lỏng ở trong căn nhà của mình, ít khi được nô đùa cùng lũ bạn, không có 1 tuổi thơ thả diều, chơi nhảy dây như lũ bạn trong xóm. Nhiều khi con bé đứng ở hiên nhà thấy mẹ dắt xe ra cửa muốn khóc thét lên đòi đi theo, nhưng trong đầu óc non nớt nó nhận thức được rằng, bố mẹ phải đi làm và mình không được đòi hỏi như thế.

Những ngày đó, khi bố mẹ đi vắng, khi ở nhà 1 mình, tôi phải tự tìm những thú vui để làm mình quên đi một tuổi thơ buồn tẻ. Đó chính là lúc TV là một người bạn thân thiết mà hồi còn bé tí tôi thường ngồi trong lòng bố ngồi xem. Hồi đó quê tôi không có truyền hình cáp, chỉ có kênh VTV1, VTV3, đặc biệt là kênh VTV2 để tôi xem khám phá thế giới và ước mơ một ngày nào đó mình sẽ trở thành một nhà khoa học và đi thám hiểm khắp thế giới .

Không những thế, sách báo cũng là những người bạn tôi vô cùng yêu quý. Chao ôi! Tôi đọc và đọc rất nhiều, từ Nghìn Lẻ Một Đêm tới Kính Vạn Hoa, từ Đô-rê-mon tới Conan và Thần Đồng Đất Việt, từ Hoa Học Trò tới Sinh Viên Việt Nam, nhưng tờ báo mà tôi nhớ nhất chính là báo AN NINH THẾ GIỚI. Một cô bé trong căn phòng nhỏ nhưng luôn được sống trong thế giới rộng lớn của mình với những tin tức nước ngoài mà tôi say mê đọc đi đọc lại. Tôi thấy mình đang đứng ở tháp Eiffel nước Pháp, được đến Mỹ ngắm Tượng Nữ Thần Tự Do, được đến Anh để diện kiến Nữ Hoàng và thấy những toàn lâu đài nổi tiếng ….Nhiều lắm, cả 1 thế giới mở ra trước mắt tôi. Tôi ước mơ 1 lần được ra khỏi luỹ tre làng, vượt qua được cánh cổng kia để đi ra thế giới rộng lớn, để một lần được biết nước Mỹ, nước Anh, hay sang cả châu Phi … để xem họ sống như thế nào và có thể học hỏi được điều gì.

Ôi những kiến thức mới làm tôi ước mơ sau này lớn lên sẽ phải học 5 thứ tiếng, đặc biệt là Tiếng Anh để ra nước ngoài mở rộng tầm hiểu biết về những nền văn hoá mới!

Từ đó tôi cố gắng học mỗi ngày, hầu như năm nào tôi cũng đạt học sinh giỏi của lớp. Hồi cấp 3 tôi cũng đã ý thức được mình cần phải học tiếng Anh và cố gắng học tiếng Anh thật tốt. Còn những hôm ở nhà một mình tôi lại lấy sách báo ra để đọc, đọc một cách say mê và nuôi dưỡng ước mơ từng ngày.

CHƯƠNG 2: BƯỚC NGOẶT CUỘC ĐỜI THỜI SINH VIÊN

Rồi ngày thi Đại Học cũng đến, tôi quyết định sẽ thi vào trường ĐH Ngoại Ngữ – ĐH Quốc Gia Hà Nội. Với Trang lúc đó, Đại Học dường như là con đường duy nhất để vươn mình lên một thành phố lớn, để có một cuộc sống hạnh phúc, sung túc, để nói được tiếng Anh trôi chảy và hiện thực hóa được mong muốn của mình.

Tôi nỗ lực và cuối cùng đã đậu vào trường Ngoại Ngữ khoa Sư Phạm Tiếng Anh. Tôi nghĩ rằng cuộc đời của mình sẽ thay đổi và hi vọng sau khi ra trường mình có thể nói tiếng Anh mượt như Tây, được đi ra nước ngoài làm việc. Tôi nghĩ rằng vào ĐH Ngoại Ngữ thì sẽ được được dạy những phương pháp và cách học tiếng Anh hiệu quả nhất và nhanh nhất giúp mình có thể giỏi tiếng Anh.

Nhưng rồi, đời không như là mơ. Chẳng có điều gì mình đạt được lại không phải do nỗ lực của chính mình, thầy cô cũng chỉ là những người chỉ lối, còn lại thành hay bại là do khả năng tự học của sinh viên. Tôi loay hoay giữa hàng rừng sách và tài liệu học, chẳng biết bắt đầu từ đâu, chẳng biết bắt đầu như thế nào. Kết quả là đến kỳ Hai của năm nhất trong một lần kiểm tra nghe tiếng Anh, tôi bị điểm 4.

Tôi đã bị sốc! Mọi thứ với tôi sụp đổ hoàn toàn! Sao một đứa cấp 3 cũng thuộc vào dạng học tốt ngữ pháp tiếng Anh mà lên ĐH lại bị xếp top cuối của lớp. Đối với tôi, 6-7 điểm còn khó chấp nhận với một đứa luôn cầu toàn và hết mình, vậy mà lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nhận về con điểm 4.

Tôi bị mất tinh thần và bị chạm vào lòng tự ái của mình. Tất cả bạn bè trong lớp đều được 6-7 điểm trở lên, mình tôi được 4 điểm. Tôi xấu hổ, và khóc rất nhiều. Tôi biết là tiếng Anh của mình rất kém, khả năng Nghe và Nói của tôi cực kì tệ, và tôi cũng là người tỉnh lẻ nên phát âm đậm tính địa phương.

Tôi khóc và nghĩ rằng mình khó có thể nói tốt tiếng Anh được. Vậy còn ước mơ ra nước ngoài thì sao? Đi du lịch hay thăm những đất nước như hồi nhỏ mình mơ ước thì sao?

Tôi quyết tâm phải thay đổi, phải học và nỗ lực hơn nữa gấp nhiều lần. Từ đó cuộc đời lại bước sang 1 bước ngoặt mới. Tôi tự đặt cho mình 1 mục tiêu năm 2 ĐH sẽ phải đi dạy ở 1 trung tâm tiếng anh. Hành trình lột xác bắt đầu, mỗi ngày tôi đều dậy sớm từ 5h30 sáng để xuống ghế đá ở KTX Ngoại Ngữ để luyện nói tiếng Anh vì ở Kí túc xá sợ bạn bè mình tỉnh giấc, buổi chiều đi học về trong lúc đi dạo và chạy bộ tập thể dục tôi cũng lẩm nhẩm tiếng Anh về mọi thứ tôi nhìn thấy và nghĩ đến, buổi tối trong khi bạn bè đi chơi hoặc lướt Facebook, tôi 1 mình ôm cái laptop cũ ngồi xem phim nhưng phụ đề song ngữ Việt -Anh và tập hát theo mấy bài Âu-Mĩ (nên Trang rất đam mê hát tiếng anh, vẫn hay livestream dạy hát trên facebook cá nhân đó)

Có thể xem các bài hát cô dạy ở đây:

https://www.facebook.com/nguyenthu.trang.902/videos/1410677452330332/

https://www.youtube.com/watch?v=l72ZR1Tvs4w&t=7s

Thật bất ngờ, đúng như những gì mình đặt ra. Vào giữa năm 2 tôi quyết định đi ứng tuyển vị trí giáo viên tại 1 trung tâm gần trường và kết quả thật sự ngoài sức mong đợi, tôi được nhận vào làm nhưng chưa được làm ngay mà chỉ làm trợ giảng thôi. Lại tiếp tục tìm tòi và học hỏi để hoàn thiện mình và thêm khả năng tiếng Anh, 3 tháng sau cũng đã lên được vị trí Giảng viên chính thức.

Niềm vui đó, tôi nghĩ đã phá vỡ giới hạn của mình nhờ những giờ luyện tập hàng ngày buổi sáng, buổi tối liên tục 1 năm liền. Hồi đó tôi thích đi tình nguyện lắm, nên đã tham gia một vài câu lạc bộ tình nguyện, cả trong nước và cả những sự kiện tổ chức với người nước ngoài. Tôi được gặp những anh chị rất nhiệt tình và có khát khao lớn giúp đỡ mọi người. Tôi theo anh chị được học những kiến thức về phát triển bản thân: Được học những điều nhỏ nhưng hình thành nên con người tôi bây giờ: Triết lý cho và nhận, hãy cho đi trước và nhận lại sau, triết lý: Thay đổi bản thân trước khi thay đổi người khác

Tôi càng yêu thích phát triển bản thân, tôi muốn sống và làm nhiều điều hơn nữa. Mỗi ngày tôi đều xem những video về tư duy, kinh doanh, phát triển bản thân. VÔ TÌNH tôi được làm việc tại 1 trung tâm Tiếng Anh có Tiếng và được gặp một diễn giả lớn của châu Á về NLP (ngôn ngữ lập trình tư duy). Đó là Mr.Vas (chuyên gia hàng đầu và bậc thầy về NLP) sang Việt Nam chia sẻ. Tôi đi học hết khóa học này tới khóa học khác của thầy, những khóa học từ gần chục triệu tới vài chục triệu. Tôi ăn uống rất tiết kiệm và quần áo chỉ mua đủ để đi dạy, nhưng với việc học thì tôi dành dụm tiền, thậm chí đi vay trả học phí chẳng đắn đo. Tôi nhiệt huyết tới giúp thầy và dịch cho thầy những văn bản trước buổi học. Tôi đi theo hỗ trợ thầy trong rất nhiều những chương trình khắp Hà Nội. Và chắc là vì sự tận tâm, nhiệt huyết đó, một ngày đẹp trời, tôi nhận được một lời mời trở thành phiên dịch của thầy.

Wow, thật sự tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới điều đó. Tôi mà đứng lên giảng dạy cùng thầy cho vài trăm anh chị lớn tuổi, thậm chí có những doanh nhân đã cực kì thành công á? Tôi thấy lo sợ và không đủ tự tin. Tôi sợ tôi run trên sân khấu hàng trăm hàng nghìn người. Tôi sợ tôi sơ sảy nói sai một chút thì hàng nghìn con mắt nhìn mình khó chịu hay cười ầm lên. Tôi sợ đôi khi ồn quá tôi không nghe được thầy nói Nhưng đây là cơ hội ngàn năm có một, tôi không thể bỏ lỡ! Tôi muốn giúp những bạn và anh chị học viên bằng cả trái tim của mình để truyền tải tới họ chân thực nhất những tâm huyết của thầy. Và gạt qua những suy nghĩ tiêu cực, một lần nữa tôi lại quyết định mình sẽ phải trở thành người phiên dịch cho thầy Ms.Vas. Tô lao vào luyện tập, tôi nghe các kênh Youtube, Ted talk các diễn giả nước ngoài, tôi mò ra và xin lại những mẩu video, audio thầy từng dạy để tập dịch và nghe quen giọng, tôi hỏi kinh nghiệm và những từ ngữ chuyên ngành từ những bạn và chị đã dịch trước. Và ngày đó cũng đến, ngày tôi dám bước lên bục sân khấu cùng thầy. Và tôi được nhận, được công nhận là một phần trong đội nhóm của thầy. Một cuộc đời mới lại đến!

Tôi cùng thầy đi khắp các sân khấu để chia sẻ kiến thức về Tư duy, phát triển bản thân, đội nhóm, lãnh đạo. Tôi đứng sân khấu đến hàng nghìn người cùng thầy. Tôi được học những kiến thức trực tiếp từ thầy về NLP, về quản lý cảm xúc về lãnh đạo…

Cuộc đời tôi như được tái sinh: Tôi mạnh mẽ hơn, yêu thương hơn, tôi thay đổi những thói quen xấu thành những thói quen tốt.

Từ 1 cô bé ở 1 vùng quê nghèo Nam Định với ước mơ hồi nhỏ, giờ tôi mạnh mẽ và bản lĩnh hơn rất nhiều

CHƯƠNG 3: TÌM RA SỨ MỆNH- iYOLO ENGLISH RA ĐỜI

(iYOLO- I and you only live one: Tôi và bạn chỉ sống 1 lần)

Một thời sinh viên đầy nhiệt huyết và cháy bỏng với nhiều điều ý nghĩa, tôi ra trường với tấm bằng giỏi đầy tự hào. Tôi quyết định ra trường đi làm cho 1 trung tâm tiếng Anh lớn nhất hồi đó ở Hà Nội. Tôi vào đó giảng dạy trước cả khi tôi ra trường, tôi làm và cống hiến ở đó gần 4 năm. Hồi đó tôi chỉ đi dạy buổi tối, buổi ngày tôi chỉ ở nhà ngủ hoặc đi chơi, thỉnh thoảng lắm thì mới có lớp. Lương của tôi cũng khá cao sao với bạn bè, cuộc sống của mình cũng là cuộc sống nhiều người mơ ước.

Nhưng đến 1 ngày tôi ngủ dậy, tôi thấy sao cuộc đời mình nhàm chán thế này, tôi không biết mình làm gì, dậy nấu ăn rồi xem phim, đi chơi, tối đi dạy. Tôi nghĩ lại ước mơ hồi nhỏ, đó là mình phải đi ra nước ngoài, mình phải làm điều gì đó cho xã hội, nhưng tại sao mình lại sống như thế này, một cuộc sống tẻ nhạt, sống qua ngày.

Tôi như mất đi định hướng, tôi không biết mục đích sống là gì, tôi thấy mình như vô vọng khi nghĩ về tương lai. Tôi đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: Tôi sinh ra để làm gì? Tôi phải trở thành ai trong tương lai.

Và rồi, tôi nghĩ lại những ngày tháng đi dịch trên sân khấu cùng thầy Vas, nhớ lại ánh mắt của những anh chị ngồi dưới đang háo hức chăm chú lắng nghe từng lời thầy truyền dạy. Đôi khi thầy nói đùa, những ai biết Tiếng Anh thì cười trước, ai không biết Tiếng Anh thì ngơ ngác nhìn xung quanh không hiểu thầy nói gì, rồi lại banh tai lắng nghe phiên dịch, hiểu rồi mới vỡ òa trong những điệu cười méo mó. Tôi thấy thật thương cho họ. Họ đi học nhưng có khi còn nhìn phiên dịch nhiều hơn nhìn thầy. Rồi bao nhiêu kiến thức dạng sách, dạng văn bản, dạng video cập nhật nhất trên thế giới đang chờ đợi họ khám phá, nhưng tất cả những gì họ có thể làm, là giới hạn mình trong một chiếc hộp bé nhỏ với những thông tin đã được dịch rất hạn chế, mà đôi khi là đã quá hạn từ lâu.

Tôi nghĩ việc tôi đang đi dạy chỉ có thể giúp được 100 người trong 1 năm, 1 con số quá nhỏ. Tôi nhận ra sứ mệnh của mình lớn hơn nhiều. Tôi cần phải giúp nhiều người hơn nữa, tôi cần phải giúp người Việt đi ra Thế Giới.

Sự kiện bước ngoặt cuộc đời: THÁNG 7/2016, iYOLO English ra đời. Tôi cùng 1 người chị nữa quyết định mở iYOLO English. Cái tên iYOLO cũng rất có ý nghĩa, tôi phải nghĩ rất nhiều và chính nó đã truyền cảm hứng cho tôi: iYOLO – I and you only live one (Tôi và bạn chỉ sống 1 lần)

Đúng như cái tên iYOLO nói lên tất cả, tôi khao khát truyền cảm hứng để mỗi người sẽ sống có ý nghĩa hơn, làm được nhiều điều hơn, sống hạnh phúc hơn, có một cuộc sống phong phú hơn, đi ra thế giới, kết nối với thế giới nhiều hơn, vì mỗi người chỉ có 1 cuộc đời để sống.

Tôi từ 1 cô gái đang có cuộc sống an nhàn bỗng nhiên ra kinh doanh và phải làm tất cả những công việc như: Đi tìm từng cái bàn ghế, đi tìm nhà để thuê, đi làm marketing để tuyển sinh học viên…. Chính bản thân tôi phải làm từ những cái nhỏ nhất đến cả việc giảng dạy luôn. 10 bữa thì 9 bữa trưa của tôi là ăn lúc 2h chiều và bữa tối là ăn lúc 10-11h đêm. Giai đoạn tôi chạy ngoài đường nhiều hơn ở nhà, bản thân mình sút tận 3kg chỉ trong 2 tháng khởi nghiệp

1 BIẾN CỐ LỚN TRONG CÔNG VIỆC: Sau 3 tháng kinh doanh chị cùng khởi nghiệp với tôi bất chợt bỏ đi, đồng thời hơn 15 nhân sự đội nhóm cũng dần tan rã. Tôi như rơi vào trạng thái hụt hẫng, chán nản vô cùng, như bị phản bội (nhưng sau này tôi với chị vẫn rất yêu quý và giúp đỡ nhau). Tôi tuyệt vọng khi bên mình giờ chả còn ai cả, chỉ còn 1-2 bạn Partime sinh viên là học trò của tôi. Một mình tôi phải lo tiền nhà, tự mình viết content để tuyển sinh, tự mình lên bài giảng để giảng dạy, tự mình làm tất cả. Lại một lần nữa, những giọt nước mắt lại lăn xuống mỗi khi tôi nghĩ về con đường phía trước, về tương lai của mình.

Nhưng may mắn vì tôi đã học NLP và lập trình được suy nghĩ của mình, nên tôi gượng đứng lên và tự nhủ “Họ không làm không có nghĩa là mình không làm. Họ không làm được không có nghĩa là mình không làm được”. Trong tâm trí tôi lúc ấy, tôi chưa từng có ý định từ bỏ. Ừ, kệ họ ra đi, mình sẽ vẫn ở lại để làm tới cùng.” Bởi triết lý của tôi là “Cuộc đời cũng chỉ sống một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những tháng năm đã sống hoài sống phí” – “Thép đã tôi thế đấy”

SỨ MỆNH IYOLO RA ĐỜI: Và từ đó, tôi càng quyết tâm với sứ mệnh “ KHƠI NGUỒN CẢM HỨNG – GIÚP NGƯỜI VIỆT MỞ RỘNG TẦM NHÌN VÀ VƯƠN RA KẾT NỐI VỚI THẾ GIỚI” Và để làm được điều đó, chìa khoá chính là Tiếng Anh.

Tôi nghĩ đến điều đó nên tôi quyết tâm vực lại iYOLO bằng được: Thức đêm, ngủ 4-5 tiếng/1 ngày, làm quần quật cả ngày không biết đi chơi là gì, đi học không ngừng nghỉ vào cuối tuần và buổi tối để hiểu về cách xây dựng Doanh nghiệp

Ông trời cũng chưa phụ ai bao giờ! Nỗ lực sẽ có sự đền đáp. 1 người, 2 người, 3 người, 10 người, 20 người, 30 người vào cùng đồng hành và làm việc tại iYOLO. Có những người đến rồi lại đi, có những lúc xây được đội rồi lại tan, nhưng cuối cùng, tôi vẫn luôn có những con người tuyệt vời đồng cam cộng khổ và sát cánh bên mình tới thắng lợi cuối cùng. Tôi xây dựng lại đội ngũ tôi, tuy là những bạn 9x nhưng nhiệt huyết và đam mê với công việc vô cùng, sẵn sàng đi cùng tôi và làm nên sứ mệnh của iYOLO.

SỨ MỆNH CHO ĐỘI NHÓM IYOLO: Đối với đội nhóm iYOLO chúng tôi tin rằng không gì là không thể và những con người trẻ tuổi sẽ tạo nên những giá trị lớn cho xã hội và tạo ra 1 đội nhóm đáng mơ ước nhất tại Việt Nam. Chúng tôi muốn chứng tỏ rằng, người trẻ cũng có thể xây dựng và làm nên những điều khiến cho nhiều người khác phải ngưỡng mộ và mơ ước. iYOLO sẽ là cái nôi biến những con người bình thường thành phi thường. Tôi tin chắc chắn chúng tôi sẽ làm được!

Giờ đây iYOLO đang ngày càng hoàn thiện đội ngũ và làm nên những chương trình giảng dạy cho học viên chất lượng nhất: Chúng tôi kỳ vọng ở iYOLO học viên sẽ không chỉ được học tiếng Anh mà bên cạnh đó còn có thể phát triển toàn diện bản thân về kĩ năng mềm, tư duy và đặc biệt là trở thành những con người có giá trị với xã hội và làm nên những điều lớn lao để cống hiến cho đất nước!

Tôi tin cùng nhau chúng ta sẽ làm được tất cả!

iYOLO- I and you only live once “ Tôi và bạn chỉ sống 1 lần”

Thân ái gửi đến những người bạn thân yêu!

Nguyễn Thu Trang